tinh yeu

ĐỪNG ĐỂ TRÁI CHÍN CÒN CHUA!

Trái thì chín rồi, nhưng có ngọt hay không là tùy bạn!

Trái thì chín rồi, nhưng có ngọt hay không là tùy bạn!

Tôi gặp anh chị một ngày Chủ Nhật tại cà phê Du Miên, dưới tán cây thoang thoảng mùi lài, mọi thứ hình như lắng lại, càng dịu mềm lãng đãng hơn trong cái se se một buổi chiêu đông.

Vậy mà chuyện của chị như trái chín còn chua. Chua lắm!

Anh chị bước vào, giản dị gần gũi, không xa gần, tôi cũng thích thế!

Rồi anh chị nói về quyết định kết hôn của mình và ngày cưới sắp tới. Chị nói chị muốn nó diễn ra có tí gì lãng mạn, để chị nhớ lại ngày yêu nhau và sống trong cảm giác đó, dù chỉ là giây phút ngắn ngủi trên sân khấu. Cô dâu luôn là như thế, dù cho có là bậc cường nhân, một nữ doanh nhân chân cứng đá mềm, thì khi nói đến chuyện cả đời người, họ cũng như bao người con gái bình thường khác, cũng có những ước mơ, những hình ảnh, những khúc nhạc, và niềm hân hoan bay bổng. Chỉ vì tình yêu, tình yêu khiến má bạn ửng hồng một sáng bình minh, thì nay quyết định kết đôi để cho tình yêu đó ngọt ngào sâu đậm hơn, khiến bạn nôn nao khi nghĩ về nó. Đối với một người con gái, đó là một cột mốc lớn lao và không dễ dàng, ngoài những hy sinh trong tương lai, đó còn là một lời thề nguyện cho yêu thương và cho người mình yêu. Tôi thấy chị thật dễ thương!

Tờ giấy này, cũng như bao nghi lễ khác chẳng qua chỉ là mở đầu của một câu chuyện mới, dài hơn, phức tạp hơn!

Tờ giấy này, cũng như bao nghi lễ khác chẳng qua chỉ là mở đầu của một câu chuyện mới, dài hơn, phức tạp hơn!

Câu chuyện bị cắt ngang, anh lên tiếng, và câu nói đầu tiên đã khiến tôi phải nhíu mày “Đám cưới thôi mà, tốn kém quá!”. Một gáo nước lạnh cho chị! Knock-out.

$ $ $

Tôi không nói  tới chuyện vùng miền, yeah, có thể có sự khác biệt trong tính cách điển hình, nhưng dù cho thế nào thì tình yêu là thứ không có ranh giới. Và tôi không thể cho đây là lý do để biện hộ dùm anh.

Không biết anh có nhận ra câu nói ấy đã khiến chị bị tổn thương, mắt chị dần ngấn nước, trước một người lạ là tôi.

Tôi cũng không để cập đến tính cách. Anh thẳng tính, đơn giản, không màu mè hoa lá ư? Câu nói và cách nói đó, không phải là biểu hiện của tính cách như vậy. Khi yêu một người, dù cho bạn có không khéo léo ra sao, hoặc tính thẳng ruột ngựa cỡ nào, thì bạn cũng biết một câu nói như thế nào sẽ làm người mình yêu đau lòng. Anh không quan tâm, và không suy nghĩ, điều đó thật lạ, tôi không lý giải được anh yêu cái gì hơn!

Rồi anh nói tiếp, nào là chuyện đám cưới tốn kém quá, phát sinh nhiều chi phí không lường trước quá, truyền thống gia đình người muốn thế này, người bảo thế kia, nhà hàng này thức ăn ngon, nhà hàng kia thức ăn không ngon lắm, nhưng chỗ rộng nhiều khách đúng ý anh, sân khấu sao mà màu mè quá, ban nhạc có đánh được theo ý mình không? Lúc lên sân khấu ai phát biểu, chắc bố anh. Lúc kết thúc rồi ai lại nói cảm ơn, chắc cũng bố anh! Giờ phải làm sao, mà là phải cho chi phí đỡ tốn kém nhất mà vẫn linh đình sang trọng nhất.

Anh chị tổ chức cưới ở một nhà hàng sang. Mà lời nói và cách diễn đạt thì đối ngược. Anh nói tới đâu tôi nhíu mày đến đó. Anh say sưa đến độ không để ý chị đang ngồi kế bên, nhìn tôi ái ngại. Chị ngại dùm anh!

Rồi chị lên tiếng. Chị nói lại hết những gì anh vừa nói, bằng cách nghĩ của một người phụ nữ, có chen thầm những ước mơ về ngày đẹp đôi, chị muốn dĩ hòa vi quý, gia đình là một, bạn bè là một, nhưng mình là chính, mình thích mình nhớ là được rồi. Chị không cần mọi thứ đình đám to tát, mà chỉ muốn không gian nhỏ gọn gàng, ấm cúng và yên tĩnh. Chị không muốn phát biểu quá nhiều trên sân khấu, mà cũng không muốn quá rườm rà chuyện thủ tục lễ nghi…

Đừng để đám cưới trở thành một cột mốc vừa đáng nhớ vừa đáng buồn!

Đừng để đám cưới trở thành một cột mốc vừa đáng nhớ vừa đáng buồn!

Anh không để chị nói hết câu. Vội vàng cắt ngang (theo tôi là bằng một cách thô bạo). Anh bảo rằng gia đình họ hàng là phải mời hết, đám cưới phải thật to, bỏ bớt mấy cái lùm xùm hoa lá nhé, rồi thì là bạn bè cũng phải mời kỳ hết, đã bảo thế mà!

Anh chị bắt đầu tranh luận. Tôi không bênh ai, mà cũng không nói ai đúng, chỉ có thể nói anh chị bình tĩnh lại, trong những tình huống này liều thuốc xoa dịu là hiệu nghiệm nhất.

Tôi nói ra quan điểm của mình, cố gắng tìm một điểm chung nhất giữa hai bên, đầu óc hoạt động mạnh, liên tục. Hai người trước mặt tôi dã bớt căng thằng, nhìn mặt họ dịu lại, tôi biết mình đã đúng!

Ở đây tôi không nói về tiến trình của cuộc gặp hôm đó, mà cái muốn bàn là về chuyện quả ngọt quả chua. Ngày cưới sắp đến rồi, đó là một tình yêu đâm hoa kết trái, nay trái đã chín mùi lẽ ra phải ngọt lịm và tỏa hương thơm ngào ngạt nức lòng người trong cuộc và cả những người xung quanh. Bạn đã tìm được người để yêu và được yêu giữa gần 85 triệu con người ở đất nước này, đã là một điều kỳ diệu.

Yêu nhau đã là điều kỳ diệu trong cuộc sống muôn màu này!

Rồi quyết định yêu nhau, chung đôi, có với nhau nhiều kỷ niệm, không ít lần sum họp vui vầy, cũng không ít lần rỉ rả khóc trong đêm, mỗi câu chuyện là cà một dấu ấn, nhưng yêu thương vẫn luôn đọng lại. Đó là phép nhiệm màu thứ hai. Bạn quyết định kết đôi, gắn bó nhau suốt cuộc đời này, vì lẽ chuyện đã đến lúc như thế, tình yêu trong bạn đã thực sự trưởng thành và chính chắn. Đó là điều kỳ diệu thứ ba. Có ba điều kỳ diệu trong tay rồi, bạn lẽ ra phải sung sướng an nhàn, thư thả và hạnh phúc bước vào ngày cưới. Ngày cưới là gì, là dấu ấn cho quyết định lớn của bạn, là cột mốc để bạn nói cho người thân, họ hàng, bạn bè biết về tin vui của mình, và mọi người cùng gom lại để chúc phúc cho tình yêu nhỏ nên đôi. Dù gì thì ngày đó vừa mang tính thủ tục, vừa mang tính tình cảm. Nhưng nói chung, đám cưới chỉ là khởi đầu của mọi thứ, quan trọng hơn hết vẫn là những ngày tháng sau này, cái nôm na gọi là hôn nhân ấy.

Lẽ ra phải thế. Thì bạn lại để cho thời gian mình chuẩn bị cưới trở nên khó chịu, nhọc nhằn, và là lúc vô tình khám phá nơi nhau nhiều tính cách không tài nào lý giải và chấp nhận nổi. Những cuộc cãi vả, những bất đồng quan điểm ngày càng lớn, khiến có một ngày bạn nghĩ lại và đâm nghi ngờ quyết định của chính mình. Trái ngọt giờ chua chát lắm!

Tôi biết có một phần suy nghĩ cơm áo gạo tiền đã làm cho mọi chuyện càng rối rắm hơn. Nhưng bạn nên tìm cách bình tâm lại, suy nghĩ được hơn, dung hòa giữa hai bên, đó chính là lúc bạn phải thể hiện tình yêu của mình lớn nhường bao, lòng vị tha, nhẫn nại của bạn thật sự đến mức độ nào, khi chuyện không còn là của riêng hai bạn, còn đụng chạm tới lợi ích và sĩ diện của nhiều người, đặc biệt là gia đình đôi bên. Hãy để lên trên hết những thứ đó là tình yêu mình đã có, những điều bạn yêu anh ấy và những gì anh ấy yêu nơi bạn, cùng suy nghĩ cho nhau, tìm một giải pháp có thể chưa là hoàn hảo cho bạn, nhưng là hoàn hảo cho cả hai. Bạn hãy nghĩ đám cưới là một niềm vui, niềm vui ấy có trọn vẹn được không nếu bạn cứ suốt ngày so đo xét nét chuyện cô ấy tiêu bao nhiêu tiền của bạn cho đám cưới này, cô ấy mời họ hàng sao lại nhiều hơn mình thế kia. Chuyện đó đáng được đem ra bàn bạc trong không khí yên bình cùng nhau, chứ không phải để ôm ấp trong lòng và mang nhiều điều bực bội, tới một ngày bộc phát ra, mọi chuyện không thể cứu vãn được.

Tôi đã nói với chị qua điện thoại như thế, sau lần hai người cãi nhau ấy. Chị sụt sùi khóc, không biết là phần hối hận, phần tiếc nuối hay phần ấm ức trong chị đang khóc. Tôi bảo chị đừng lo nghĩ quá nhiều, mọi thứ rồi sẽ đâu vào đấy.

Rồi tôi nói chuyện với anh, cũng nói y như những gì tôi đã nói với chị. Anh im lặng, nhưng tôi biết những kỷ niệm ngày yêu nhau đang sống lại trong anh. Anh nói rằng sẽ xin lỗi chị.

Tôi nhẹ lòng. Trái chín chưa ngọt, nhưng vẫn có thể từ từ tỏa hương mà!