Dream comes true
Tôi nghe câu nói đó trong một nụ cười nắng mai.
IYO Nguyễn Văn Thủ, chiều thứ Hai.
Đường còn vắng lắm… người người rủ nhau chu du kỳ nghỉ lễ. Trong khói xe còn vương cả nắng gió từ nơi khác mang về. Tôi ngồi trong taxi nghe trời chiều lộng gió, lòng thấy mơn man một cảm xúc khó tả, cảm giác đây sẽ là một chuyện tình đẹp.
Có lẽ mai này phải thu âm lại tất cả những lần gặp gỡ này, mỗi người đều là một câu chuyện, và mỗi câu chuyện lại là một niềm hạnh phúc vô biên.
Lần đầu tôi nhìn thấy họ. Người con gái thì cứ ngờ ngợ như đã biết nhau, từ lâu rồi kia, gương mặt hiền hòa, dáng vẻ dễ thương, cái duyên không lộ ra nhưng cứ tạo nên một sức hút kỳ lạ, khiến bạn luôn chăm chú lắng nghe và nhìn vào từng đường nét. Rồi khi nhìn như thế, sự duyên dáng ngọt ngào lại hiện ra, từ lúc nào không rõ.
Người con trai, không tin được là đã 39 tuổi. Nhìn anh còn rất trẻ. Là một điển hình của cụm từ “có duyên”. Anh không đẹp, nói đúng ra là bình thường, nhưng trên gương mặt, ánh nhìn và điệu bộ, toát lên vẻ điềm tĩnh, chững chạc và thu hút. Cũng như người con gái anh yêu đang ngồi bên cạnh, họ thật có duyên.
Tôi nghe bạn kể về ngày đầu họ quen, yêu nhau, rồi quyết định gắn bó cùng nhau. Thật khó để tưởng tượng ra một tình yêu như mơ trong thời buổi đồng thau lẫn lộn này. Tôi nhớ đến những cuốn phim Hàn Quốc, chàng trai lịch lãm, yêu ngay từ phút đầu gặp gỡ một cô gái bình thường, chân phương, giản dị, hiền hòa và đáng mến. Tình yêu đâm chồi từ những gì đơn giản nhất luôn là một tình yêu gắn bó bền lâu. Vì khi ấy, bạn sống trong lòng người kia không che đậy, và không nhiều bộ mặt, chỉ là chính bạn, thế thôi.
Và một khi được là chính mình trong tình yêu, khi ấy bạn sẽ yêu thật lòng và yêu thật nhiều.
Đằng và Phát là như thế. Tôi yêu họ ngay từ lần gặp đầu tiên, ngày hôm nay, yêu câu chuyện tình, không lắm gian truân mà cũng chẳng thiếu ngọt bùi của họ.
Kể về mình, Phát hồn nhiên với những niềm đam mê dù rất nhỏ. Khi nghe bạn kể, tôi khẽ nhìn sang anh. Anh đang nhìn Phát bằng đôi mắt yêu thương nhất mà tôi từng gặp, chỉ có yêu nhau mới có thể có được tia nhìn ấm áp như thế. Tôi mỉm cười, kế bên Phát đang dịu dàng tiếp nối câu chuyện của mình.
Kể về anh, về những niềm đam mê có phần to lớn hơn của anh, cô không giấu được niềm tự hào. Cuộc đời anh có lẽ đã không yên bình và ấm áp thế này nếu không gặp cô, người con gái giản dị và sống đời rất thực này. Sống trong sự cạnh tranh, những năm tháng bôn ba cùng công việc, anh có lẽ đã quá quen và ngán ngẩm với chốn đời ganh đua và bừa bộn, gói ghém thu xếp việc làm, anh tìm về với những thú vui tao nhã, làm những điều mình thích, đọc những điều mình cho là hay, và… ở bên cô. Đời thế là hạnh phúc lắm.
Cô cũng có chung một niềm hạnh phúc. Anh chiều cô trên mọi ngả đường, dù đó có là con đường dẫn ra quán cóc xa xôi, hay là con đường dẫn về rạp chiếu phim quen thuộc, anh luôn bên cô. Với họ, thời gian như luôn là giới hạn, chỉ có niềm vui là bất tận và mênh mông. Chưa bao giờ giận nhau quá 1 ngày, cảm giác sợi dây ràng buộc dãn ra dù chỉ trong chốc lát, khiến cả ành và cô bồn chồn bứt rứt không yên.
Đã đến lúc không thể sống trong 2 mái nhà. Tình yêu thơ ngây ngày ấy đã mở đầu cho một giấc mơ đẹp. Và hôm nay, anh nói với tôi “giấc mơ đẹp hiền hòa ấy đã trở thành hiện thực!”. Nhìn gương mặt anh, tôi biết anh đang nghĩ về một ngôi nhà nhỏ xinh, ấm áp, và trong ngôi nhà ấy, có cô!
THÁNG 12 NĂM 2010.
MARK THE DAY.
Nhìn niềm vui ánh lên trong đôi mắt họ, tôi như sống lại bao niềm cảm xúc, mới tinh và nguyên sơ: Cuộc đời bạn cần có ít nhất một sự gắn bó. Có thể với người mẹ mà bạn luôn hết mực yêu thương, có thể là một người bạn từ thuở tâm giao, và may mắn, trên tất cả các may mắn, là người chồng, người vợ bạn đang yêu thương, và sẽ yêu thương cho hết quãng đường về. Không phải ai cũng có được.
Cảm ơn câu chuyện tình đẹp, đã thắp sáng một buổi chiều rạng rỡ!
CONFETTI’S PLEASURE TO PLAN YOUR WEDDING!
WE WILL BE YOURLOVE’S RESIDENT & LETS GO FOR THE MOST DREAMING WEDDING DAY!

