Tự thú của một Wedding Planner

Kỳ 1: Âm thầm ngưỡng mộ và đôi phút chạnh lòng

Tôi theo đạo Thiên Chúa. Trong đạo có một nghi thức rất hay: xưng tội. Thật ra đó là một cách để các con chiên tâm sự cùng Chúa, vừa nhờ lòng từ bi và phép màu nhân ái của Chúa xóa tan lỗi lầm cho mình, vừa là để tâm hồn nhẹ nhõm hơn. Thánh Đa Minh đã từng nói “Cha rất lấy làm lạ, vì sao có rất nhiều người còn đang ôm trong mình nhiều tội lỗi mà vẫn ngủ say và yên giấc”.

Tôi nhìn mọi chuyện nhẹ nhàng hơn, không đến độ nghiêm trọng và u uất thế. Với tôi, nói ra những lỗi lầm, những suy nghĩ của mình dù lớn hay nhỏ, bình thường hay nghiêm trọng, cũng là một cách rất tốt để lòng nhẹ nhàng hơn (tất nhiên phải chọn mặt gửi vàng). Và với tôi, mỗi khía cạnh của đời sống, đều ẩn chứa những lỗi lầm.

Làm Wedding Planner cũng thế, tôi không tránh khỏi những khi “không tề chỉnh”, và hôm nay bài viết này để mở đầu cho những lời “tự thú”…

 

Photobucket 

Lời tự thú đầu tiên

 

Thưa mọi người, đôi khi tôi cũng âm thầm ngưỡng mộ và không khỏi chạnh lòng khi nhìn thấy hạnh phúc của những người đang yêu nhau say đắm.

 

Photobucket

 

Nhìn đôi bạn tay trong tay nói cười, vô tư kể về những dự định cho kế hoạch ngày cưới của mình. Có hơn một lần tôi bỗng thấy chạnh lòng. Thường thì không ai nhận ra đâu, vì tôi rất công tâm, công việc là công việc, cảm xúc là cảm xúc.

Tôi “suýt” kết hôn khi còn rất sớm, “suýt” lập gia đình với một người đã rất yêu tôi, “suýt” cháy mình trong những cuộc vui cuối ngày, và “suýt” chạm vào niềm hạnh phúc lớn nhất của đời con gái… Và chính vì những lần ấy mà khi trải nghiệm trong tôi dày lên, cũng là khi niềm khao khát cũng lớn lên theo.

Tôi hiểu giá trị của những cái nắm tay. Không người đàn ông nào không yêu thương bạn thật lòng mà có thể cùng bạn tay trong tay thong dong dạo phố. Cũng không có người đàn ông nào thật sự yêu thương bạn mà không nắm lấy tay bạn khi bạn đang yếu lòng. Với tôi, nghĩa cử đẹp trong tình yêu bắt nguồn từ một cái nắm tay, giản dị và hiền hòa, nhưng rất nhiều ý nghĩa.

Tôi hiểu giá trị của những chiếc ôm. Một chiếc ôm nồng, sâu thẳm giữa đất trời còn quý hơn ngàn lời nói. Tình yêu đo bằng chiều cao của sự thông hiểu, và sự thông hiểu đo lường bằng độ ấm của những chiếc ôm.
Tôi hiểu niềm hạnh phúc khi cùng nhau nắm tay, hôn nhau và nghĩ về những tháng ngày phía trước. Tình yêu và bến đỗ chính là động lực khiến cuộc đời bạn thăng hoa và yên ấm.

Tôi hiểu ánh mắt rạng ngời, lung linh như tia nắng ban mai trong mắt những người yêu nhau đáng quý biết nhường nào. Ánh mắt đó là của tin yêu, của vị tha, của cảm giác an toàn và sự thông hiểu đầy yêu thương.

Tôi luôn nhớ mỗi một người đàn ông đi qua đời mình. Mỗi người là một dấu ấn, một màu sắc, một hương vị và một niềm linh cảm khác biệt. Dư vị tình yêu luôn lắng đọng trong tâm hồn, và là suối nguồn cho những cảm tác của tôi, trên bước đường làm một wedding planner. Nhưng cũng chính những dư vị quá khứ ấy, khiến tôi không khỏi chạnh lòng khi nhìn niềm hạnh phúc ấm áp ánh lên trong đôi mắt của những người yêu nhau, những người đang ở trước mặt tôi, và hơn cả mong chờ để được chứng kiến một Wedding Concept đẹp mê hồn, và một ngày cưới trên cả lung linh.

Có những ngày họp, trời chiều se se, tôi chạy xe về trong lòng chưa ngớt đi niềm vui vì một Wedding Concept rất đẹp vửa ra đời, vì nhìn thấy nụ cười hạnh phúc trên môi của đôi uyên ương vài phút trước, thì một phần hồn đã kịp chùng xuống, tắm trong bể ký ức nhạt nhòa. Tôi mơ màng nhìn lá vàng rơi, và thầm mỉm cười

“Ta biết ở một nơi nào đó trên quả đất này
Có một người đang nhấp ly rượu và thầm gọi tên mình”

 

Photobucket

 

Mỗi khi như thế, tôi thấy niềm vui trong phần đời thực tế lo toan của mình đang lắng xuống hòa mình cùng tâm sự của mảnh đời riêng, mong manh và bảng lảng cũng của chính mình.

Đó là khi tôi chạnh lòng, nỗi nhớ, và niềm yêu sống dậy.
….

** Kỳ 2: Đôi khi thích mình cũ kỹ và tềnh toàng