Confession of a Wedding Planner-Lời tự thú thứ 2
Xem lời tự thú đầu tiên Âm thầm ngưỡng mộ và đôi phút chạnh lòng
Kỳ 2: Tôi đôi khi thích mình cũ kỹ và tềnh toàng
Không phải lúc nào cũng chỉnh chu, không phải lúc nào cũng lịch thiệp, tôi đôi lúc buông thõng bản thân mình, hít đầy lồng ngực khí trời dạt dào, mắt lơ đãng nhìn mà không nhìn một ai. Những khi như thế tôi thấy phần mộng mị trong mình thong dong tự tại, sống lại những ngày lộng gió mà lãng đãng tuổi thanh xuân.
Khi lãng đãng tôi thích mình phong phanh trong gió thế này!
Những bộ phim hay nói về Wedding Planner vô tình đã tạo nên một khung hình cứng nhắc, vest, somi, váy bó, tay dài, mắt kính… Nhưng không ai nhớ ra đó chỉ là phim.
Ngoài đời thật, wedding planner, như tôi, cũng có một cuộc đời riêng của mình. Trong cuộc đời đó, tôi không sống vì niềm vui của người khác, tôi cũng không tồn tại bằng những giờ khắc thiêng liêng của ngày cưới, mà tôi sống cho chính tôi. Với những thú vui rất đỗi bình thường: ngồi ăn lề đường, tạt qua nhà người bạn ké bữa cơm gia đình, nâng tay uống cạn một ly rượu, hát hò ỏm tỏi trong nhà tắm, lăng xăng ồn ào giữa 2 tầng lầu chỉ để chọn một bộ đồ đẹp đi chơi, ngấu nghiến đọc quyển sách hay, chạy theo bóng hình một cô gái có mái tóc đẹp chỉ để nhìn xem gương mặt có đẹp hay không… Cái đó người khác nhìn vào thấy không được bình thường cho lắm.
Ngoài đời thật, tôi có một sở thích lạ. Cứ 1/2 năm một lần đứng một mình trước tủ quần áo và accessories 4 gian to đồ sộ, lôi hết tất cả ra, sắp xếp lại, và gom những bộ đồ cũ lại. Nhớ lại xem tại sao mình mua nó, hay ai mua nó cho mình, rồi thích thú mặc vào như vận vào một ký ức cũ. Và tung tăng dạo phố trong bộ đồ cũ rích ấy. Rồi thấy vui, ngay cả khi tềnh toàng trong đám hoa sặc sỡ của đám bạn hẹn hò. Thấy giữa sắc màu tàn tạ ấy, sức sống ánh lên trong mắt mình long lanh hơn tất cả. Mỗi ký ức đi qua, là một lần tôi lớn lên, nhìn lại chúng, tôi thấy mình can đảm và trưởng thành. Cũ kỹ và tềnh toàng ơi, cuộc đời không chỉ là những bước tiến, mà đôi khi còn cần một khoảng dừng, để nhìn lại và đi lên.
Có một lần, gặp chị, người khách hàng lãng mạn của tôi, đôi mắt chị em mình giống nhau quá. Không phải là một đôi mắt đẹp, nhưng là đôi mắt đa tình. Đuôi mắt dài, chân mày mảnh, long lanh mơ hồ. Sau công việc, chúng tôi ngồi đối diện, nhìn vào mắt nhau, chị hỏi “Em có đa tình không?”. Tôi cười, khó xử, không biết phải trả lời sao. Nói có thì cũng không đúng, bởi tôi yêu ai sẽ là yêu vĩnh viễn, và mãi mãi giữ bóng hình người ấy nơi một góc trái tim, có thể gọi thế là chung thủy chăng. Nói không cũng không hẳn, tôi dễ rơi vào vòng xoáy ái tình, đôi khi chỉ vì một chiếc ôm, một bàn tay ấm, một trời sương khói, buổi chiều lộng gió, hay một khúc ca vơi đầy. Và tôi để cảm xúc dâng cao, thành những bài thơ, con chữ và bài hát tan thương. Khi trời nắng lên, sương khói tan dần, lời ca yếu ớt, cũng là khi cảm xúc dần cạn kiệt. Và rồi chỉ có thế, không phải là yêu, mà gần như là yêu vậy.
Tôi nhìn chị “Mình giống nhau đúng không chị? Em không trả lời đâu, vì câu trả lời của em cũng chính là của chị!”. Chị phì cười, ngả lưng ra ghế, mắt xa xăm nhìn sang vệ đường, nơi ấy có bóng cây hoàng hậu vàng ươm “Thế là khổ em à!”. “Em không chối bỏ kỷ niệm, em sống vì tương lai, nhưng luôn nhìn về quá khứ, để thấy mình luôn tiến tới. Người đa tình sẽ có nhiều ký ức chị à!”
Tìm lại ký ức cũ. Để xem mình đã đi qua những gì, để nhớ ra mình đã trưởng thành từ những cũ kỹ này.
Đó chính là một phần đời khác của tôi, một wedding planner, và cũng là một người con gái bình thường, như bao người con gái khác.
Kỳ 3: Đôi khi cũng muốn mình mềm hơn một tí!
« The Confession of a Wedding Planner-Lời tự thú đầu tiên Next Post
Wedding Planner thật sự là gì? »
