THẬT RA LÀ BÀN VỀ THẨM MỸ CỦA NGƯỜI WEDDING PLANNER
Tôi luôn thường nói với mọi người “Một Wedding planner tốt phải vừa là một nhà tư vấn, là người lên kế hoạch, là người bạn và là người nghệ sỹ”. Và không phải không dưng mà nói như thế!
Là một nhà tư vấn để bạn có thể đưa ra được những lời khuyên xác đáng và tốt nhất cho khách hàng của mình, những người luôn mong muốn vươn tới sự hoàn hảo và flawless cho ngày trọng đại của đời mình.
LÀ người lên kế hoạch, chuẩn không cần bàn, tất nhiên rồi, nếu không bạn đã chẳng được mang tên là Wedding Planner!
Là người bạn, để bạn có thể gần gũi và hiểu được tâm tư tình cảm của khách hàng, bên cạnh họ có khi âm thầm có khi hiện thực như một người bạn, lắng nghe, thông hiểu và chia sẻ chân tình. Một sự đồng cảm về mặt tinh thần đôi khi hơn gấp ngàn lần so với một lời khuyên suôn sẻ.
Và cuối cùng là một người nghệ sĩ.Danh từ “nghệ sĩ” ở đây dùng để chỉ nhiều cấp độ, xoay quanh khả năng sáng tạo và chiều cao ý tưởng của một Wedding Planner. Tôi tạm chia làm 3 level: Level 1 – căn bản nhất – biết được cái nào là đẹp, cái nào là hợp đối với khách hàng của mình, đặt trong ngữ cảnh và thời điểm phù hợp, trong sự dung hòa giữa hiện đại, truyền thống, tôn giáo và những chuẩn mực gia đình. Level 2 – có thể inspire người khác để cùng mình nảy ra nhiều ý tưởng cho một ngày cưới. Level 3 – cao nhất – tự bản thân bạn có thể nghĩ ra thật nhiều idea khác nhau cho chính công việc hàng ngày của bạn và nhất là cho ngày cưới của khách hàng. Level 1 + 2 là điều kiện tiên quyết bắt buộc phải có của Wedding Planner. Level 3, còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố, mà không phải ai cũng có thể có được. Nên điều này không bắt buộc, và có những chuẩn mực đánh giá khác.
Bàn về Level 1 – Thẩm mỹ của 1 Wedding Planner.
Thầy giáo hỏi “Thúy Kiều Thúy Vân ai đẹp hơn?
Nửa lớp bên trái “Thúy Kiều, Thúy Kiều ạ!”
Nửa lớp bên phải “Thúy Vân, Thúy Vân chứ!”
Thầy đứng giữa, nhíu mày “Thầy thì nghĩ cả Kiều và Vân đều không đẹp”
Cả lớp “…, là sao???”
Là không đồng nhất chứ là gì. Giống như hỏi “Yêu là gì”, 100 người sẽ có hơn 200 câu trả lời. Rồi hỏi “cô ta có đẹp không”, chỉ cần 1 người kế bên bạn thôi cũng đủ để có 2-3 ý kiến khác nhau. Đến là mệt vì mông lung lắm lắm.
Cho nên nếu áp đặt cho rằng cái mình đang nghĩ là đẹp người khác cũng phải thấy đẹp, là điều không tưởng. Tôi thấy sến quá, anh cũng phải thấy sến và bỏ qua. Ồ không, không thế được, tôi lại thấy đẹp mà! Đấy, nếu bạn cứ mang tư tưởng áp đặt thế thì sẽ có ngày một cuộc trò chuyện tương tự sẽ đến, và tranh cãi là tất yếu. Tôi thích màu xanh, cô thích màu hồng. Tôi thích ngoài trời, anh thích trong nhà. Ờ, sao không nghĩ cái nào cũng có cái hay cái tốt của riêng nó.
Tôi không bao giờ quan niệm “Khách hàng bằng trời”, nhưng trên cơ bản tôi lắng nghe, luôn tôn trọng những gì họ nói, họ muốn và họ kỳ vọng. Bởi vì có thế mới hiểu được họ. Cái khó của một Wedding Planner, về mặt thẩm mỹ là bạn không thể tự phát biểu linh tinh những suy nghĩ cảm tính của mình. Có thể bạn đúng, có thể bạn chưa đúng, nhưng khái niệm “thẩm mỹ” được đặt trong môi trường làm việc chuyên nghiệp và nhân văn. Đó không chỉ là trả lời cho câu hỏi “cái gì đẹp, cái gì không đẹp” mà còn là sự kết nối của nhiều xâu chuỗi và yếu tố trong ngoài khác nhau. Khi đã trả lời được tất cả các câu hỏi rồi, thì bạn, tiếp theo, sẽ phải là người làm thăng hoa từng chi tiết dựa trên những gì khách hàng bạn mong muốn cho ngày vui của họ. Và đó là quá trình “thăng hoa có chọn loc”.

Cái này theo tôi tốn nhiều công sức mà cũng k đẹp

Nhưng thế này lại là đẹp!
Thế thì các yếu tố đó là gì? Và phương châm nào là tốt nhất cho thẩm mỹ của Wedding Planner.
Đó là:
- Quan niệm về cái đẹp của xã hội đương thời, của môi trường bạn đang sống
- Quan niệm về cái đẹp của chính khách hàng, đây chính là nguồn gốc và nền tảng của mọi quyết định sau này của bạn
- Quan niệm về cái đẹp của chính bạn
- Những giới hạn của truyền thống, tôn giáo và lề luật gia đình
- Mức độ chịu chơi và phá cách của khách hàng
Tổng hợp tất cả những điều đó, bạn có được bảng “công thức đẹp” phù hợp với ngày cưới ấy. Rồi sau đó, quán triệt đường lối này, bạn sẽ tiếp tục nâng mọi thứ lên một tầm cao mới, tỉa tót, chăm chút và điều chỉnh mọi thứ cho hoàn hảo và thật sự xinh đẹp.
Còn về phương châm ư?
“Em được nghe nói về anh rất nhiều. Anh đang làm ở đâu ạ?”
“Cty điện tử”
“Mỗi ngày đi làm có xa không anh, từ chỗ anh ở ấy!”
“Gần gần”
“Công việc của anh chắc dạo này bận lắm, em nghe chị kể lại là…”
“Cũng hơi hơi”
“Dạo này trời nóng thật, đi đâu cũng thấy oi. Em thì giờ chỉ ước tung tăng trên biển một ngày!”
“Cũng đúng”
…
Mẩu đối thoại này chắc còn kéo dài thêm vài ba câu nữa là maximum. Hai nhân vật chắc sẽ rơi vào trạng thái “nhìn nhau trân trối không biết nói gì”. Đấy bạn thấy không? Dù cho mọi nỗ lực của cô em gái kia, thì anh chàng này đúng thật là nhạt như nước ốc, trả lời gượng gạo qua loa, gì cũng “gần gần, hơi hơi…”. Nếu anh ta cố tình làm cô nàng chán ngán thì quả thật mục đích đã đạt được rồi. Ý tôi muốn nói ở đây là, thứ gì nhạt nhẽo cũng gây chán chường và không dấu ấn.
Cho nên phương châm trong thẩm mỹ của tôi là “Đã làm phải làm cho tới”. Tây thì cho ra Tây đúng nghĩa, Ta thì cho ra Ta đàng hoàng, lộng lẫy xa hoa thì phải đúng là lộng lẫy xa hoa, sến thì sẽ là sến tới bến, giản dị sẽ giản dị hết cỡ. Nói chung tôi quan niệm, thứ gì lửng lửng lơ lơ đều trở nên nhạt nhòa, và lạt lẽo như nước ốc.
Còn một phương châm thứ hai trong thẩm mỹ, tôi lại mượn 1 câu chuyện khác:
Công ty trước đây tôi làm, có một chị gái khá xinh, chân không dài, nhưng gương mặt trắng trẻo, thon gọn, ánh nhìn thông minh lanh lợi, nên cũng thuộc hàng “bước qua, có nhiều người ngoảnh lại nhìn”. Ý thức được điều đó, chị luôn chăm chút vào vẻ ngoài của mình, và mức độ cũng như cấp độ ngày càng quá đà. Ban đầu chị mặc đồ theo tone, váy trắng, giày trắng, kính trắng, giỏ xách trắng. Trông thời ấy cũng xinh xinh hay hay. Thời gian sau, chị bắt đầu mặc đồ theo kiểu digan, mỗi bộ phận có một màu khác nhau, toàn đồ vintage: váy cam dài lòe xèo, giày dây chằng chịt, áo thun mềm lửng hờ hững, túi xách đeo một bên vai nhiều màu họa tiết. Trông cũng còn được. Rồi chị thấy mình không hợp với phong cách digan thế này nên chuyển hẳn (và chuyển một cách trung thành) sang một phong cách mới “Sự phối hợp của các sắc màu hiện đại”. Trên người chị, giờ không còn là 1 tone màu, mà là đa tone màu, phức tạp, rối rắm và rườm rà “Tóc cúp bê, kính xanh, áo trắng, quần cam, giày nâu, nhẫn hạt đá to vàng chóe. Người xung quanh giờ không ai nhớ chị xinh nữa, mà gọi chị bằng một biệt danh mới “móc treo quần áo”.
Tôi luôn quan niệm “Càng đơn giản càng đẹp”. Bạn xem FTV mỗi ngày, có thể phản đối ầm ầm, rằng: sự phức tạp rối rắm đôi khi cũng có cái hay của nó. Ấy, bạn đã nói ra chữ “đôi khi” rồi đấy thôi. Yes, đúng thế, tôi không hề phủ nhận, nhưng không cho rằng bạn đã nghĩ thấu đáo. Ok. Đơn giản là khi bạn rất rõ ràng trong đầu: mình muốn gì, mình cần gì, mình hợp với thứ nào. Khi đã rõ ràng, bạn sẽ có những lựa chọn gọn gàng, sắc nét, tinh tế và đơn giản. Và chính những lựa chọn đúng mực phù hợp này sẽ khiến bạn đẹp. Còn sự phức tạp rối rắm mà bạn thấy lộng lẫy trên sàn catwalk kia ư. Phải nói là rất rất đẹp, nhưng nếu nhìn kỹ bạn sẽ thấy tất cả những mảng màu tối sáng ,đen trắng ấy được phối hợp với nhau trên những nguyên tắc thẩm mỹ cực kỳ truyền thống, và đằng sau chúng là những chủ ý đầy tính nghệ thuật. Đó là cấp bậc cao nhất của thẩm mỹ. Đối với họ, sự đơn giản chính là sự phức tạp có trật tự và có chọn lọc. Chính vì thế bạn mới thấy nó đẹp.
Nói tóm lại “Càng đơn giản càng đẹp”.

Như vầy là rườm rà không đẹp lắm và hơi sến...

Cũng là tone tím, nhưng với tôi như vầy là đẹp, đơn giản và sang trọng
Thẩm mỹ của người Wedding Planner cực kỳ quan trọng. Nếu không có nó, bạn không thể cục cựa được gì trong chính các vai trò còn lại như là nhà tư vấn, người lên kế hoạch và là người bạn của mình. Tất cả mọi thứ sẽ là chắp vá và gượng ép, không đẹp, không trơn tru và không có cá tính.
Bạn sẽ hỏi câu tiếp theo, làm thế nào để biết được 1 Wedding Planner có óc thẩm mỹ hay không? Câu hỏi hay và đáng suy nghĩ.
Đầu tiên hết, theo cách suy nghĩ của người bình thường, một người có óc thẩm mỹ tốt phải ăn mặc đẹp. Tôi ủng hộ điều này hai tay hai chân. Bởi thế trước tiên cứ nhìn vào cách ăn mặc của người Wedding Planner đã. Nhìn không chỉ một lần mà là nhiều lần. Vì chỉ nhìn 1 lần đôi khi bạn sẽ bị biased, người ta có lúc lên lúc xuống, có lúc mệt mỏi có khi tươi vui, mà mỗi khi như vậy ảnh hưởng rất nhiều đến vẻ bên ngoài. Cho nên nhìn vài lần, bạn mới xác định được là họ ăn vận có đẹp hay không? Có thể với bạn là không đẹp, nhưng có nét riêng, có cá tính, chỉnh chu và nhìn một lần sẽ nhớ, cứ đi ngoài đường thấy bóng dáng thân quen thì sẽ biết chắc là ai. Tôi sẽ không gọi đó là “mặc đẹp” mà là “mặc hay”. Một lần nữa, là do sự khác biệt trong khái niệm “đẹp”.
Tiếp theo, là cách mà Wedding Planner nêu quan điểm của mình về những ý tưởng, về chuyện lớn và những tiểu tiết. Tất cả những điều đó sẽ nói lên tất cả và phản ánh đúng nhất quan điểm về thẩm mỹ của họ trong khi làm việc với bạn.
Tiếp theo, nhỏ thôi, nhưng theo tôi là cực kỳ quan trọng, là cách họ present ý tưởng cho bạn. Bài nói chuyện có rõ ràng tinh tươm không, bài presentation có đẹp, gọn gàng, đơn giản và dễ hiểu không? Đây cũng chính là lúc bạn judge được mức độ thẩm mỹ của họ, một lần nữa.
Cuối cùng, là cách Wedding planner phối hợp tất cả những ý muốn, nguyện vọng của bạn, với thực tế, văn hóa và truyền thống, theo cách sáng tạo nhất, hợp tình hợp lý nhất và đơn giản nhất. Làm được điều này, ngày cưới của bạn cầm chắc sẽ đẹp lung linh và làm hài lòng hầu hết mọi người mà vẫn là ngày cưới của riêng bạn.
Thế thôi! Vài điều chia sẻ, thay cho tiếng lòng của Wedding Planner.