“BÓ TAY!”
NO OTHER COMMENT FROM CONFETTI!
Minh họa cho câu “Thắt đáy lưng ong. Người CD được chia làm 3 phần rõ mồn một!
| View Comments |
CONFETTI, VIETNAM WEDDING PLANNER, TELLS YOU HUNDREDS OF LOVE & WEDDING STORY, HERE! CHECK IT OUT
“BÓ TAY!”
NO OTHER COMMENT FROM CONFETTI!
Minh họa cho câu “Thắt đáy lưng ong. Người CD được chia làm 3 phần rõ mồn một!
| View Comments |
>> More Wedding entries, click CONFETTI BLOG <<
MẶT TIỀN & MẶT HẬU CHIẾC ÁO CƯỚI!
<Nhiều người khư khư chăm lo mặt tiền mà quên mất mặt hậu>
Có một khác biệt lớn giữa nhà nông thôn miền Bắc và nông thôn miền Nam. Ở Bắc: phần để chống lại thiên tai gió bão, phần vì thói quen trọng bề mặt, nên cửa ngõ bề thế luôn là cái được đặt lên hàng đầu. Nội thất có thể trống hươ, nhưng xây được cổng to xem như đã an tâm được 50%. Còn ở miền Nam, thiên nhiên it khó tính, lại thêm bản tính ít lo xa, xuề xòa dung dị nên cửa ngõ hàng rào sao cũng được, nhưng nội thất trong nhà phải “coi được được” tí. Hai trường phái trên theo tôi cái nào cũng cực đoan và phiến diện, tại sao không kết hợp cả hai cách suy nghĩ lại, mọi chuyện chẳng phải sẽ hoàn mỹ hơn sao? Vừa có hình thức vừa có “nội dung”.
Ah, tôi chẳng phải là chuyên gia thiết kế nhà cửa cũng chẳng làm cho công ty nghiên cứu thị trường gì cho cam, chuyện cái nhà chẳng qua là cây cầu bắt qua chuyện tôi muốn nói dưới đây thôi: bộ áo cưới.
Cái tôi thấy kỳ ở đây là: 100% ai cũng “chăm chỉ chuyên tâm” chăm chút cho cái mặt tiền của bộ áo cưới, chăm đến từng milimet (àh, giống như chuyện cái nhà ở miền Bắc vậy). Vậy mà hầu như trên 50% các cô dâu lại bỏ quên đi cái hậu đài của bộ áo cưới, phần lưng áo bị bỏ bê tới mức sơ sài, giản dị (đôi khi xấu xí) một cách khó hòa hợp với mặt tiền chói lòa lấp lánh kim sa của nó. “Cũng không quan trọng lắm mà, chụp hình, đón khách, trên sân khấu, quay phim… tất cả đều cần mặt trước lộng lẫy thôi. Phía sau thế nào cũng được!” Đây là tâm sự của một cô dâu. Đúng thế, chuẩn bị cho cả một cái đám cưới (ở đây giống như một quy trình chứ không phải chỉ là một đêm tiệc cưới) đã là cả một gánh nặng, nhiều người đã stress nặng vì nó chứ chẳng chơi. Quá nhiều thứ trong đó, từ lớn tới nhỏ, mà tất cả đều phải thật hoàn hảo, nên bạn chẳng quản công mà nhúng tay vào tất cả mọi tiểu tiết, đến lúc mệt phát khóc lên được. Thì thử hỏi còn hơi sức đâu mà lo mấy cái chuyện gọi là “nice-to-have”. Tâm lý chấp nhận được, nhưng cái tâm lý ở trên thì khó đấy! Một chiếc áo cưới chỉ được gọi là hoàn thiện nếu tốt cả mặt tiền và mặt hậu. Nếu đi một vòng quanh các tiệm áo cưới bình dân thường thấy, bạn sẽ thấy có cùng một điểm chung: chiếc áo may phía trước rất nhiều chi tiết, trong khi phía sau dường như là một sự chắp vá, kiểu dáng không tương thích, quá xuề xòa và đôi khi các đường nối, cắt đúp bị biến mất một cách hụt hẫng, chỉ vì “trước sau gì người ta cũng nhìn có phía trước thôi mà!”.
Một chiếc áo đúng nghĩa đẹp sẽ là một sự cân đối hài hòa giữa trước và sau. Không phải là gì cầu kỳ nghiêm trọng, chỉ là một nửa sau đúng của nó, chứ không phải cắt ráp từ một chiếc áo bá vơ nào đó.
Rất, rất nhiều áo cưới đang bị cắt xén tỉa tót theo cách này, thợ khỏi tốn công, người thiết kế không cần suy nghĩ nhiều, người mua tiết kiệm được tiền, lợi quá còn gì? Một thực tế đáng buồn nhỉ? Tôi viết entry này chỉ với một quan điểm: đừng xem nhẹ bất kỳ một chi tiết nào trên chiếc áo cho ngày trọng đại của bạn. Phần lưng áo, bản thân nó giúp nói lên được nhiều điều.
Hãy nhìn những cô dâu kiều diễm mà xem, đẹp biết bao nhiêu những tấm áo lấp lánh ôm chặt vào bờ eo thon thả, thấp thoáng sau mái tóc buông dài.
Những dây áo mong manh khẽ đan vào nhau như bàn tay e ấp của một người con gái sắp bước qua một ngưỡng cửa của đời mình.
Một dải satin nhẹ nhàng lướt qua lưng thon, gợi nhớ một tình yêu nhẹ nhàng e ấp
Một chiếc nơ xinh hờ hững lướt ngang chiếc cồ thanh cao trắng ngần, một vài cánh hồng lung linh đậu trên chiếc eo săn gọn mịn màng của cô dâu. Tất cả thật nhẹ nhàng, thanh thoát và quyến rũ.
Bạn hãy thử nhìn kỹ những tấm hình ở trên xem. Không thể cầm lòng được trước vẻ đẹp ngây người như thế này.
Ngày xưa, khi nhìn thấy tấm hình cưới của mẹ, trắng đen, chụp từ sau lưng, chiếc áo dài lung linh huyền ào, tôi đã ước mình thành một cô dâu.
Nào, hãy cho tôi xem những tấm hình cưới của bạn xem nào, một tấm áo chụp từ phía sau hoàn hảo. Và bạn sẽ cùng tâm trạng với tôi, mặt tiền chỉ có thể là mặt tiền đẹp, khi có một mặt hậu tương đồng.
>> Xem tiếp Wedding Entries tại CONFETTI BLOG <<
CHÚ RỂ NGỦ TRONG RỪNG
Tôi biết chuyện của chị cũng khá nhiều. Và tôi không phải một trong số thiểu số. Vì ai quen chị cũng biết chuyện của chị, một cách tường tận và chi tiết.
![zac-efron-prince-phillip-vanessa-hudgens-princess-aurora[1] zac-efron-prince-phillip-vanessa-hudgens-princess-aurora[1]](http://confetti.vn/blog/wp-content/uploads/2009/12/zac-efron-prince-phillip-vanessa-hudgens-princess-aurora1-150x150.jpg)
Ngày xưa có Công chúa ngủ trong rừng, hôm nay có Chú rể ngủ trong rừng... đọc tiếp phần dưới sẽ rõ!
Tính chị hay “chia sẻ” bằng cách nói cho người khác nghe, nhất là thứ liên quan tới của cải, vàng bạc, châu báu, áo quần và chuyện gia đình. Mà gia đình chị hình như ai cũng nên thánh: mẹ thì nấu ăn ngon không ai sánh bằng và khéo léo tột đỉnh, bố thì có lòng đam mê nghệ thuật, theo đuổi cách sống thiền, tĩnh tâm như vại. Em trai thì hiền lành như bụt, khéo chọn vợ đảm đang. Người nhà đã là số 1, tập hợp tinh hoa của những tính cách bậc nhất, thì chị còn hơn thế một bậc, chị là “perfect”.
Nên người yêu của chị, và nếu may mắn là chồng chị sau này, là một người đàn ông “perfect”. Sự kết hợp của hai con người “perfect” này nếu đi đến một kết thúc như mơ, thì phải là một giấc mơ vương giả. Đám cưới của chị phải lả đám cưới lộng lẫy nhất, xa hoa nhất, sang trọng nhất, không giống ai, và cũng không ai sánh bằng. Đến có khi mười mấy năm sau người ta còn phải nhắc đi nhắc lại cái đám cưới của chị và những thứ xa xỉ xuất hiện trong ngày đó.
Ấy là chị muốn thế. Và chị tìm đủ mọi cách để nó hiện ra như thế. Này nhé, người yêu của chị thương chị lắm, mua cho chị nhà, đưa chị đi du lịch toàn chỗ xịn, chở chị ăn toàn món ngon, tặng chị hằng hà đồ hiệu. Tới giờ chưa ai có đủ hơi sức hỏi chị: anh ấy có quan tâm chia sẻ buồn vui với chị không? Chị biết ước mơ lớn nhất của anh ấy là gì không? Vì khi chị tràn tới họ, một lô một lốc tên hiệu thời trang nổi tiếng, những khu nhà xa hoa nhất thành phố này đã lấp đầy cuộc đối thoại (mà nói đúng hơn là độc thoại, vì tới lui cũng chỉ mình chị nói), họ nghe còn không kịp, nói chi hỏi thêm.
Rồi anh chị quyết định cưới nhau. Nghe phong phanh anh cầu hôn chị ghê lắm, ấy là qua lời kể của chị. Nhưng vài người thân thì lại bảo chị đòi anh cầu hôn như thế, cho lãng mạn. Chẳng biết nghe ai, chỉ thấy trong lòng có chút gì đó nghi ngại, mọi chuyện có vẻ miễn cưỡng quá chăng!
Bước vào giai đoạn chuẩn bị đám cưới, chị như bấn loạn, suốt ngày điện thoại trên tay, hết hỏi người này lại hỏi người kia, rồi ép người này chèn người nọ, chỉ vì mấy cái contact point. Ai mà liên quan tới đám cưới của chị, cũng lại phải là người perfect trong chuyên môn của họ. Chà! mà lúc tìm được người ưng ý rồi, chị cũng trả giá ghê lắm, đến độ có người đem chuyện này lên phàn nàn trên phờ bút.
Rồi tới phần chuẩn bị đám tiệc. Lại thấy chị tất tả ngược xuôi chit chat, headphone, điện thoại, facebook…nói chung là tất cả các công cụ (và hầu hết thời gian) dành cho việc kiếm tìm những nhà cung cấp ưng ý nhất. Nào hoa, nào nhà hàng, nào xe cộ, đèn đóm, âm thanh, ý tưởng…. Một mình chị kết nối, chắp vá, tượng hình tượng thanh để ráp chúng vào với nhau thành một mắt xích quan trọng và hoành tráng nhất của cuộc đời chị. Người nhà, bạn bè, đồng nghiệp, đối tác là những người chịu ảnh hưởng nhiều nhất, họ dù muốn hay không thì vẫn được chị “update trên từng cây số” công cuộc chuẩn bị đám cưới của mình, bằng rất nhiều hình thức: nhắc nhở, chuyện trò, hỏi han, tâm sự, nhờ vả, răn đe… Ôi thôi thì đủ cả. Chị vốn là người sống rất phong phú, nên chẳng bất ngờ nếu có một ngày chị gọi và hỏi một chuyện trên trời dưới đất mà bạn cảm thấy hết sức buồn cười vì sự “vô tư” ấy!
Thứ gì làm ra để chuẩn bị cho ngày cưới cũng phải hơn người, làm xong, việc trước tiên là chị cho cả công ty biết. Công ty là nơi chị cống hiến cả đời, chắc mẩm 100% là ai cũng “phải” quý chị, và ai cũng phải trầm trồ thán phục trước những gì chị đang làm từng ngày từng giờ cho cái đám cưới của mình. À, mọi người trầm trồ thật, thậm chí trố mắt ra nhìn khi nghe chị thao thao bất tận về từng kỷ niệm trong ngày chụp hình, từng lời nhận xét của anh thợ chụp hình dành cho cặp đôi đẹp nhất mà anh ta từng thấy… lại một lần nữa chứng tỏ cuộc sống phong phú nhiều màu sắc của chị. Cùng một câu chuyện, nhưng khi mang đến mỗi một người, nó lại mang một sắc thái khác. Chị thật hay!
Thứ gì làm ra để chuẩn bị cho ngày cưới cũng phải hơn người, và chị chẳng cần quan tâm tới chuyện kỷ niệm hay không. Nó phải đẹp, phải lạ, phải vượt lên trên những chuẩn mực thông thường. Đừng ai dại mà vặn vẹo hỏi chị: cái này tốn nhiều tiền vậy nhưng có để đến vài chục năm sau cho con cháu xem lại không? Chị không cần, giờ đẹp nhất, sang trọng nhất là được rồi. Vài chục năm sau hả, chị có cái nhẫn xịn rồi, khoe nhẫn cho con cái xem là đủ minh chứng cho tình yêu dạt dào của bố mẹ chúng. Cần chi mấy thứ linh tinh này!
Đại khái chuyện của chị là vậy!
Bạn thấy có điều gì lạ trong câu chuyện không? Có một nhân vật rất rất quan trọng, đóng vai trò “sinh tử” trong cuộc kết hôn này, mà từ đầu tới giờ, tôi không hề đá động tới. Và tôi hoàn toàn có lý do để không nói gì về anh ấy.
Vì anh ấy hình như chẳng làm gì cả, trong toàn bộ cái công trình tâm huyết của chị.
Đó là chồng chị, chú rể perfect.
Không ai biết đằng sau câu chuyện tình ấy là bao nhiêu kỷ niệm chứa chan lâm ly bi đát, hay những lời thề non hẹn biển dạt dào, người ta chỉ thấy cảnh chị hô hào tuyên dương tình yêu bằng cách đề cập đến những món đồ mà anh tặng, những chuyến đi chơi xa xỉ (mà chỉ toàn nghỉ dưỡng thôi), và những nơi chốn đắt tiền. Rồi tới đám cưới, mình chị làm tất. Người ta chẳng thấy anh đâu. Chị làm hết, theo dõi hết, và lại mình chị đi kể cho mọi người nghe những việc mình đang làm, cho mọi người này thấy thứ này cực đẹp, thứ kia cực sang.
Anh là “Chú rể ngủ trong rừng”.
![1954HebeliAdaPrince[1] 1954HebeliAdaPrince[1]](http://confetti.vn/blog/wp-content/uploads/2009/12/1954HebeliAdaPrince1-150x150.jpg)
Mà thói đời kỳ cục lắm. Phàm chuyện gì khiến người ta ghen tị, có chút tị hiềm trong đó, người ta càng có khuynh hướng suy diễn và bóp méo sự thật (dù cho sự thật đó có người biết người không).
Người vui vẻ hỏi nhỏ “Chị làm hết mọi thứ hả? Ảnh đâu?”
Người xấu tính nói sau lưng “Bà này, chắc kêu người ta cưới mình hay sao mà hăm hở chuẩn bị rồi đi khoe tùm lum. Còn ông kia thấy chẳng động móng tay!”
Người tâm lý hơn bảo “Chị giành làm hết mọi thứ thế này, còn cái gì cho ảnh làm, nên tự động ỷ lại là cái chắc!”
Người ác mồm bảo “Làm cho lắm, cuối cùng lại chẳng ra sao!”
Đấy, không ai bưng bít được miệng đời, chín người thì lại mười ý mà lị. Chị không nghe mà cũng không thèm để ý. Kệ, chị muốn có đám cưới hoàn hảo mà, họ bình dân nên ganh tị với chị thôi!
Người xung quanh ngày ngày lắc đầu, khi chứng kiến chị lặp đi lặp lại một tấn kịch hài đã cũ.
Ngày xưa trong vở “Công chúa ngủ trong rừng”, cuối vở Công chúa thức tỉnh được, thoát ra khỏi lời nguyền là nhờ vào một nụ hôn tràn ngập yêu thương và thành tâm thành ý của chàng bạch mã hoàng tử. Tôi thì cho rằng đó là lời ẩn dụ của người xưa: muốn người mình yêu thức tỉnh, ra khỏi một cơn mê, thì hãy mang đến sự chân thành, nụ hôn ấy vửa là món quà vừa là sự hy sinh (hoàng tử chẳng phải cũng là gián tiếp bị nàng công chúa cướp đi nụ hôn đầu đời là gì?), vừa là niềm chia sẻ đầy yêu thương. Tất cả những điều đó đọng lại thành một hành động, và chính hành động này đã khiến nàng bừng sống dậy.
Ngày nay, câu chuyện như chị và một “chú rể ngủ trong rừng” như anh không phải hiếm. Tình yêu không định nghĩa được, nhưng chắc chắn đó không phải một cuộc đổi chác. Hôn nhân là sự gắn kết thể xác và tâm hồn, đó là hoa thơm trái ngọt của tình yêu, chứ không phải là một cuộc chạy đua vật chất sang giàu.
Anh chị đã (không biết) có được với nhau một tình yêu đúng nghĩa, thiếu hẳn phần sẻ chia tâm linh và tinh thần. Chị đã không mang đến được cho anh một “nụ hôn đánh thức”, hôn nhân khởi đầu bằng một sự kiện không hề có sự sẻ chia.
Cái duy nhất mà anh chị đang có được là một “Đám cưới hoàn hảo” (mà thật ra khi kết nối những thứ toàn hoàn hảo lại với nhau, kết cục cuối cùng chưa chắc là một sự hoàn hảo lớn hơn), chứ chưa phải là một “Hôn nhân hoàn hảo!”
Mà tôi hỏi bạn câu này: bạn sống phần đời còn lại với đám cưới hay sống với hôn nhân?
TRÒN MÉO VẪN PHÀI LÀ VÁY CƯỚI
“Cách điệu”. Từ này thăng hoa khi hàng loạt bộ sưu tập áo cưới của các nhà thiết kế liên tục được lăng xê trên báo đài. Nói nôm na, nó có nghĩa là làm mới trên nền cái cũ, vẫn tôn trọng những nét truyền thống và “phăng” thêm trên đó.
Nói chuyện chiếc váy cưới. Có ai mà không muốn độc nhất vô nhị, vừa đẹp vừa lạ trong ngày cưới của mình. Không cần bài khảo sát lần trước thì thực tế show ra cũng cho thấy điều này. Các CD quan tâm nhất chính là làm sao để mình quyến rũ xinh đẹp và là người rạng ngời nhất trong ngày cưới. Chính vì thế nên mới có chuyện chiếc váy cưới bị đem ra “cách điệu”, mổ xẻ, gắn kết, thêu thùa, đính điếc đủ trò lên trên đó.
Bạn có quyền làm mọi thứ (miễn bạn thích, và cái “cách điệu” đó phù hợp với bạn). Entry này chỉ muốn chia sẻ với bạn những phần căn bản của một chiếc váy cưới, để từ đó bạn “cách điệu” cho nó một cách khoa học và rõ ràng (dù sao truyền thống cũng đáng được trân trọng nhỉ?). Tham khảo thêm Những xu hướng không thể cưỡng lại của áo cưới 2010. Trong đó bạn sẽ thấy rất rõ, dù cách điệu cỡ nào thì váy cưới vẫn phải là váy cưới.
Váy cưới được chia làm 5 phần: dáng áo, ống tay, thân trên, đường viền cổ và đuôi áo. Một chiếc áo cưới đẹp khi 5 phần gắn kết hài hòa với nhau, và hài hòa với chính thân hình người mặc.
1.Dáng áo
Có nhiệm vụ ôm lấy những đường cong trên cơ thể bạn. Một dáng áo tốt sẽ giúp bạn che đi những khuyết điểm và làm nổi bật những nét tuyệt mỷ của thân hình.
- Dáng tròn: ôm sát người với đường eo cong, dẫn tới một phần chân váy xòe rộng (như kiểu đầm dạ tiệc của công chúa trong truyện cổ tích).
- Dáng chữ A: có đường nối từ vai xuống chân áo, tạo thành hình chữ A.
- Dáng váy eo chít ngang ngực: đường eo cao (ngay dưới chân ngực), rồi tới phần chân váy mảnh, độ xèo vừa phải và không bó sát thân người.
- Dáng chẽn: gần giống với form chữ A, nhưng bó sát các đường cong cơ thể, khá khó tính, chỉ thích hợp với những người có thân hình chuẩn.
- DÁng đuôi cá: phần thên trên giống dạnh chẽn, rồi xòe rộng từ đầu gối kéo dài ra sau như đuôi cá.
Có thể bắt gặp đây đó những dáng áo cưới không định hình một form cụ thể như những liệt kê ở trên. Lúc đó áo cưới không chỉ dừng lại ở “cách điệu” mà trờ thành “phá cách” rồi. Đọc entry Bình luận áo cưới của tôi sẽ thấy rất rõ điều đó.
2. Ống tay
- Ống tay kiểu T-shirt: hình dáng giống tên gọi, lửng, dài tối đa khoảng ¼ chiều dài cánh tay, giống tay áo thun mà bạn thường mặc. Kiểu này thích hợp với những cô dâu muốn che đi một phần cánh tay nhưng không muốn phủ kín tất cả.
- Tay hến: ngắn hơn kiểu T-shirt, nhưng lại tròn và bồng bềnh, nên trông có vẻ lộ tay nhiều hơn. Nếu bạn tự tin vào làn da mịn màng, thon thả của mình thì đây là một gợi ý tốt.
- Tay chớm vai: ngắn hơn tay hến. Kiểu này tay áo chỉ vửa chớm ra ngoài bờ vai một chút. Thoải mái cho người mặc nhưng vẫn tạo cảm giác kín đáo. Tôi thấy khá nhiều cô dâu chuộng kiểu tay áo này khi làm lễ trong nhà thờ, vừa đảm bảo lề luật nơi tôn nghiêm, vừa thoải mái, ung dung.
- Tay dài: không thể nào cổ điển hơn nếu bạn chọn cánh tay này. Có thể kéo dài tới tận cổ tay hoặc khuỷu tay.
- Áo dây: độ dày của hai dây (hoặc một dây) có thể khác nhau tùy kiểu thiết kế của váy. Thích hợp cho những cô dâu có cánh tay đẹp, mịn và muốn mình mong manh hơn trong ngày cưới.
- Áo không tay: rất phổ biến. Thật sự theo quan sát của tôi, áo không tay rất tiện lợi, thanh mảnh và đầy nữ tính, nhưng bạn phải thận trọng khi chọn nó vì 3 nhược điểm sau (1) Có khi không phù hợp nếu bạn làm đám cưới trong nhà thờ (2) Nếu bạn không có vòng 1 thon, căng tròn, xương cổ và xương ngực nhỏ thì đôi khi kiểu áo không tay có thể làm nổi lên những khuyết điểm này (3) Nguy cơ gặp “tai nạn” cao hơn so với những kiểu tay áo trên.
3. Thân trên
Đây là phần nối giữa cổ áo và chân váy. Đối với đa phần, nó có tác dụng tôn vinh vòng 1 và tạo điểm nhấn cho những đường cong của cơ thể (và chắc là đúng như thế thật!):
- Kiểu giống áo nịt ngực: đây là kiểu thân trên bó sát người, kết thúc bằng đường chặn ngang eo và dây buộc.
- Kiểu eo chít ngang ngực: thân áo kết thúc ngay dưới phần chân ngực. Dáng eo chít ngang ngực thích hợp với nhiều dáng người.
- Thân áo kiểu đeo dây qua cổ: là kiểu thân trên không tay và được buộc chéo vòng qua cổ, có loại không có hẳn thân sau, làm nổi bật bờ vai là chiếc lưng thon của cô dâu.
- Thân ôm sát eo: thân trên vừa sát quanh ngực và kết thúc tại eo. Đây là kiểu truyền thống thường thấy.
- Kiểu bà hoàng: có hai đường cắt dọc từ thân xuống ngực tạo dáng mảnh mai, cao ráo.
4. Đường viền cổ
Chiếc áo cưới của bạn có lộng lẫy hay không, có ấn tượng hay không, phải nhờ rất nhiều vào đường viền cổ áo. Đây cũng là phần có nhiều sự “cách điệu nhất” từ trước đến nay trong lịch sử áo cưới:
- Vai trần: cổ áo nằm thấp dưới vai, để lộ xương cổ và bờ vai thon, hai tay thưởng chỉ che một phần nhỏ cánh tay trên. Đây là kiểu truyền thống hợp với nhiều dáng người.
- Cổ tim: hình giống nữa trên của trái tim, có thể làm nổi bật vòng 1 đầy đặn của bạn.
- Cổ thuyền: đường cổ lượn cong ngay dưới xương cổ, đi qua hai bờ vai. Cổ thuyền có thể kết hợp với có tay hoặc không tay đều được.
- Cổ treo: cổ áo dạng này dành cho kiểu váy có dây buộc, hoặc quàng qua cổ, tạo đường nách sâu.
- Cổ chữ U: dạng cổ điển, không kén người mặc. BẠn có thể tạo sự khác biệt một chút bằng việc kéo dài hoặc thu ngắn phần chữ U của thân sau.
5. Đuôi áo:
Đuôi áo có độ dài ngắn khác nhau tùy theo kiểu dáng, và sở thích của cô dâu. Bạn cũng nên xem xét với ngữ cảnh sử dụng khi chọn kiểu đuôi áo (ví dụ: áo đuôi dài thích hợp với việc chụp ảnh, làm lễ, nhưng lại trở thành cái bẫy cho chính bạn khi phải lê theo một cái đuôi dài thượt lượt đi chào từng khách ở tiệc cưới)
Đấy, về cơ bản là thế. Có những chuẩn mực chính, rồi sau đó tùy sở thích, thân hình, phong cách mà bạn có thể chế biến để có được một chiếc áo cưới tuyệt vời cho riêng mình. Các chuyên gia sẽ mang đến cho bạn những lời khuyên quý giá, và chính bạn sẽ phải quyết định chọn bao nhiêu % trong hàng lô hàng lốc các lời khuyên ấy! Quan trọng là phải phù hợp, và phải là chính bạn.
ĐỪNG ĐỂ TRÁI CHÍN CÒN CHUA!

Trái thì chín rồi, nhưng có ngọt hay không là tùy bạn!
Tôi gặp anh chị một ngày Chủ Nhật tại cà phê Du Miên, dưới tán cây thoang thoảng mùi lài, mọi thứ hình như lắng lại, càng dịu mềm lãng đãng hơn trong cái se se một buổi chiêu đông.
Vậy mà chuyện của chị như trái chín còn chua. Chua lắm!
Anh chị bước vào, giản dị gần gũi, không xa gần, tôi cũng thích thế!
Rồi anh chị nói về quyết định kết hôn của mình và ngày cưới sắp tới. Chị nói chị muốn nó diễn ra có tí gì lãng mạn, để chị nhớ lại ngày yêu nhau và sống trong cảm giác đó, dù chỉ là giây phút ngắn ngủi trên sân khấu. Cô dâu luôn là như thế, dù cho có là bậc cường nhân, một nữ doanh nhân chân cứng đá mềm, thì khi nói đến chuyện cả đời người, họ cũng như bao người con gái bình thường khác, cũng có những ước mơ, những hình ảnh, những khúc nhạc, và niềm hân hoan bay bổng. Chỉ vì tình yêu, tình yêu khiến má bạn ửng hồng một sáng bình minh, thì nay quyết định kết đôi để cho tình yêu đó ngọt ngào sâu đậm hơn, khiến bạn nôn nao khi nghĩ về nó. Đối với một người con gái, đó là một cột mốc lớn lao và không dễ dàng, ngoài những hy sinh trong tương lai, đó còn là một lời thề nguyện cho yêu thương và cho người mình yêu. Tôi thấy chị thật dễ thương!
![3492260937_0c5fd49071[1] Tờ giấy này, cũng như bao nghi lễ khác chẳng qua chỉ là mở đầu của một câu chuyện mới, dài hơn, phức tạp hơn!](http://confetti.vn/blog/wp-content/uploads/2009/12/3492260937_0c5fd490711-300x246.jpg)
Tờ giấy này, cũng như bao nghi lễ khác chẳng qua chỉ là mở đầu của một câu chuyện mới, dài hơn, phức tạp hơn!
$ $ $
Tôi không nói tới chuyện vùng miền, yeah, có thể có sự khác biệt trong tính cách điển hình, nhưng dù cho thế nào thì tình yêu là thứ không có ranh giới. Và tôi không thể cho đây là lý do để biện hộ dùm anh.
Không biết anh có nhận ra câu nói ấy đã khiến chị bị tổn thương, mắt chị dần ngấn nước, trước một người lạ là tôi.
Tôi cũng không để cập đến tính cách. Anh thẳng tính, đơn giản, không màu mè hoa lá ư? Câu nói và cách nói đó, không phải là biểu hiện của tính cách như vậy. Khi yêu một người, dù cho bạn có không khéo léo ra sao, hoặc tính thẳng ruột ngựa cỡ nào, thì bạn cũng biết một câu nói như thế nào sẽ làm người mình yêu đau lòng. Anh không quan tâm, và không suy nghĩ, điều đó thật lạ, tôi không lý giải được anh yêu cái gì hơn!
Rồi anh nói tiếp, nào là chuyện đám cưới tốn kém quá, phát sinh nhiều chi phí không lường trước quá, truyền thống gia đình người muốn thế này, người bảo thế kia, nhà hàng này thức ăn ngon, nhà hàng kia thức ăn không ngon lắm, nhưng chỗ rộng nhiều khách đúng ý anh, sân khấu sao mà màu mè quá, ban nhạc có đánh được theo ý mình không? Lúc lên sân khấu ai phát biểu, chắc bố anh. Lúc kết thúc rồi ai lại nói cảm ơn, chắc cũng bố anh! Giờ phải làm sao, mà là phải cho chi phí đỡ tốn kém nhất mà vẫn linh đình sang trọng nhất.
Anh chị tổ chức cưới ở một nhà hàng sang. Mà lời nói và cách diễn đạt thì đối ngược. Anh nói tới đâu tôi nhíu mày đến đó. Anh say sưa đến độ không để ý chị đang ngồi kế bên, nhìn tôi ái ngại. Chị ngại dùm anh!
Rồi chị lên tiếng. Chị nói lại hết những gì anh vừa nói, bằng cách nghĩ của một người phụ nữ, có chen thầm những ước mơ về ngày đẹp đôi, chị muốn dĩ hòa vi quý, gia đình là một, bạn bè là một, nhưng mình là chính, mình thích mình nhớ là được rồi. Chị không cần mọi thứ đình đám to tát, mà chỉ muốn không gian nhỏ gọn gàng, ấm cúng và yên tĩnh. Chị không muốn phát biểu quá nhiều trên sân khấu, mà cũng không muốn quá rườm rà chuyện thủ tục lễ nghi…

Đừng để đám cưới trở thành một cột mốc vừa đáng nhớ vừa đáng buồn!
Anh không để chị nói hết câu. Vội vàng cắt ngang (theo tôi là bằng một cách thô bạo). Anh bảo rằng gia đình họ hàng là phải mời hết, đám cưới phải thật to, bỏ bớt mấy cái lùm xùm hoa lá nhé, rồi thì là bạn bè cũng phải mời kỳ hết, đã bảo thế mà!
Anh chị bắt đầu tranh luận. Tôi không bênh ai, mà cũng không nói ai đúng, chỉ có thể nói anh chị bình tĩnh lại, trong những tình huống này liều thuốc xoa dịu là hiệu nghiệm nhất.
Tôi nói ra quan điểm của mình, cố gắng tìm một điểm chung nhất giữa hai bên, đầu óc hoạt động mạnh, liên tục. Hai người trước mặt tôi dã bớt căng thằng, nhìn mặt họ dịu lại, tôi biết mình đã đúng!
Ở đây tôi không nói về tiến trình của cuộc gặp hôm đó, mà cái muốn bàn là về chuyện quả ngọt quả chua. Ngày cưới sắp đến rồi, đó là một tình yêu đâm hoa kết trái, nay trái đã chín mùi lẽ ra phải ngọt lịm và tỏa hương thơm ngào ngạt nức lòng người trong cuộc và cả những người xung quanh. Bạn đã tìm được người để yêu và được yêu giữa gần 85 triệu con người ở đất nước này, đã là một điều kỳ diệu.
Yêu nhau đã là điều kỳ diệu trong cuộc sống muôn màu này!
Rồi quyết định yêu nhau, chung đôi, có với nhau nhiều kỷ niệm, không ít lần sum họp vui vầy, cũng không ít lần rỉ rả khóc trong đêm, mỗi câu chuyện là cà một dấu ấn, nhưng yêu thương vẫn luôn đọng lại. Đó là phép nhiệm màu thứ hai. Bạn quyết định kết đôi, gắn bó nhau suốt cuộc đời này, vì lẽ chuyện đã đến lúc như thế, tình yêu trong bạn đã thực sự trưởng thành và chính chắn. Đó là điều kỳ diệu thứ ba. Có ba điều kỳ diệu trong tay rồi, bạn lẽ ra phải sung sướng an nhàn, thư thả và hạnh phúc bước vào ngày cưới. Ngày cưới là gì, là dấu ấn cho quyết định lớn của bạn, là cột mốc để bạn nói cho người thân, họ hàng, bạn bè biết về tin vui của mình, và mọi người cùng gom lại để chúc phúc cho tình yêu nhỏ nên đôi. Dù gì thì ngày đó vừa mang tính thủ tục, vừa mang tính tình cảm. Nhưng nói chung, đám cưới chỉ là khởi đầu của mọi thứ, quan trọng hơn hết vẫn là những ngày tháng sau này, cái nôm na gọi là hôn nhân ấy.
Lẽ ra phải thế. Thì bạn lại để cho thời gian mình chuẩn bị cưới trở nên khó chịu, nhọc nhằn, và là lúc vô tình khám phá nơi nhau nhiều tính cách không tài nào lý giải và chấp nhận nổi. Những cuộc cãi vả, những bất đồng quan điểm ngày càng lớn, khiến có một ngày bạn nghĩ lại và đâm nghi ngờ quyết định của chính mình. Trái ngọt giờ chua chát lắm!
Tôi biết có một phần suy nghĩ cơm áo gạo tiền đã làm cho mọi chuyện càng rối rắm hơn. Nhưng bạn nên tìm cách bình tâm lại, suy nghĩ được hơn, dung hòa giữa hai bên, đó chính là lúc bạn phải thể hiện tình yêu của mình lớn nhường bao, lòng vị tha, nhẫn nại của bạn thật sự đến mức độ nào, khi chuyện không còn là của riêng hai bạn, còn đụng chạm tới lợi ích và sĩ diện của nhiều người, đặc biệt là gia đình đôi bên. Hãy để lên trên hết những thứ đó là tình yêu mình đã có, những điều bạn yêu anh ấy và những gì anh ấy yêu nơi bạn, cùng suy nghĩ cho nhau, tìm một giải pháp có thể chưa là hoàn hảo cho bạn, nhưng là hoàn hảo cho cả hai. Bạn hãy nghĩ đám cưới là một niềm vui, niềm vui ấy có trọn vẹn được không nếu bạn cứ suốt ngày so đo xét nét chuyện cô ấy tiêu bao nhiêu tiền của bạn cho đám cưới này, cô ấy mời họ hàng sao lại nhiều hơn mình thế kia. Chuyện đó đáng được đem ra bàn bạc trong không khí yên bình cùng nhau, chứ không phải để ôm ấp trong lòng và mang nhiều điều bực bội, tới một ngày bộc phát ra, mọi chuyện không thể cứu vãn được.
Tôi đã nói với chị qua điện thoại như thế, sau lần hai người cãi nhau ấy. Chị sụt sùi khóc, không biết là phần hối hận, phần tiếc nuối hay phần ấm ức trong chị đang khóc. Tôi bảo chị đừng lo nghĩ quá nhiều, mọi thứ rồi sẽ đâu vào đấy.
Rồi tôi nói chuyện với anh, cũng nói y như những gì tôi đã nói với chị. Anh im lặng, nhưng tôi biết những kỷ niệm ngày yêu nhau đang sống lại trong anh. Anh nói rằng sẽ xin lỗi chị.
Tôi nhẹ lòng. Trái chín chưa ngọt, nhưng vẫn có thể từ từ tỏa hương mà!
(Nguồn: ngoisao.net – tác giả Hoài Vũ)
Cách đây mấy ngày đọc cái tin online. Thấy vài sự khác biệt và vài sự tương đồng.
Tương đồng ở chỗ: Ai cũng muốn ngày trọng đại của mình được “ghi hình” lại một cách hoàn mỹ và xinh đẹp nhất, bằng hình ảnh hoặc bằng video clip. Và vì vậy hầu như cặp vợ chồng sắp cưới nào cũng vật vã khổ nhọc đi tìm cho bằng được người có hoa tay đáng tin cậy để trao cho họ cái trọng trách lưu trữ giây phút ngàn vàng của cuộc đời mình.
Nhưng đời có khi không như mơ. Nếu tìm được người nhiếp ảnh hợp ý, có óc sáng tạo, tầm nhìn mỹ thuật tốt, có trách nhiệm và nhiệt tình, coi như bạn gặp may, trăm người được vài người như vậy. Còn bằng không, lúc thì họ nỗi tiếng đấy, nhưng có thể chụp đẹp cho người mẫu, còn tới bạn thì chẳng đâu ra đâu. Lúc thì làm qua loa cho có, lúc thì tay nghề quá kém, lúc thì kỹ thuật có đầy, nhưng cảm xúc và khả năng sáng tạo lại như em bé chập chững đi… Lâm vào một trong những tình huống này, bao người đã phải dở khóc dở cười, đến nằm mơ cũng thù ghét cái tay nhiếp ảnh ấy đến điên người.
Khác biệt trong bài báo này nằm ở chỗ. Ở nước mình: “tai nạn” khi chụp hình cưới, bất quá chỉ là vài câu chỉ trích, trừ tiền, nếu bạn cao tay ấn hơn, thì có khi đi một vòng qua các forum la làng la xóm trên ấy, có thế lực hơn nữa thì lên báo phản ảnh này nọ (mà có mấy ai làm được chuyện này, nếu có làm được cũng thuộc hàng celebrity, đâu ai dại vì chuyện nhỏ mà xé ra to cho mất hình tượng). Nói chung đa phần giải pháp tốt nhất, được ưa chuộng nhiều nhất là “ngậm bồ hòn làm ngọt”.
Còn ở nước người, đọc bài báo này, bạn sẽ thấy trách nhiệm và uy tín đóng vai trò to lớn như thế nào trong từng ngành nghề, vì khi có sơ suất trong quá trình tác nghiệp, một người có thể thiệt hại rất lớn cả về tinh thần lẫn vật chất. Thế mới thấy, khi tất cả được tính bằng tiền, quy về giá trị hiện kim thì người ta sẽ chỉnh chu thế nào.
Trích bài đăng báo.
Cặp vợ chồng mới cưới được đền bù 1.450 bảng vì tay nhiếp ảnh khiến bộ ảnh và cuốn video ngày trọng đại nhất cuộc đời họ mắc đầy sai sót.
Mấy trăm bức hình ghi lại hình ảnh ngày cưới đều có ánh sáng quá kém và bố cục mất cân đối. Nhiều bức chụp cắt ngang đầu trong khi có bức lưu giữ khoảnh khắc không đẹp mắt của cô dâu. Thêm vào đó, tấm thiệp gửi lời cảm ơn của cặp đôi tới khách mời lại ghi sai chính tả tên cô dâu và chú rể. Đây đều là tác phẩm của nhiếp ảnh gia Gareth Bower
Anh chàng này đã phải bồi thường 1.450 bảng vì lỗi lầm không thể lượng thứ. Trong phiên tòa vào tuần trước tại Pontefract, West Yorkshire, Anh, Bowers bị phạt phải hoàn trả số tiền 500 bảng, trả thêm 450 bảng thiệt hại, 170 bảng phí tòa và 100 bảng tiền bồi thường.
Tên cô dâu và chú rể (Sylvia và Marc) bị viết sai lỗi chính tả trong thiệp Cảm ơn. Ảnh: Daily Mail
Cặp vợ chồng rất tức giận vì tay thợ ảnh làm hỏng hết những hình ảnh kỷ niệm trong ngày trọng đại nhất cuộc đời họ: “Anh ta giống như Don Quixote trong nghề chụp ảnh cưới”, người chồng kết luận.
Người đánh xe bị cắt ngang đầu. Ảnh: Daily Mail
Năm ngoái, đôi uyên ương tới 11 hiệu ảnh thăm dò trước khi chọn Bowers chụp và làm video cảnh đám cưới cho họ vào ngày 24/8. Nhưng tất cả đều tồi tệ thảm hại. Người vợ kể trên Daily Mail: “Tay quay phim bỏ lỡ cảnh chúng tôi bước vào phòng đón tiếp, bởi vậy anh ta quay cảnh lái xe mở cửa xe hoa mà không có ai trong đó. Bowers cũng lỡ mất cảnh cắt bánh trong khi bạn có thể nhìn thấy tôi giận dữ ra sao trong video. Tôi thậm chí còn có hành động cầm dao rất khủng khiếp, không thể tin chúng được giữ lại”.
Bức ảnh quá tối. Ảnh: Daily Mail
Nhưng không có gì so sánh được giây phút đôi tân lang tân nương ngồi xem đống ảnh 400 bức quá xấu và cuối cùng chỉ chọn được 22 bức có thể chấp nhận được.
Những bức ảnh đầy sai sót của nhiếp ảnh gia Bowers. Ảnh: Daily Mail