(tặng Linh H. và những người cùng cảnh ngộ)
H. đã kết hôn, một đám cưới đầy tiếng cười và niềm hạnh phúc. Nhưng không phải ai (tôi may mắn có mặt trong số ít người) biết rằng đằng sau đó, một ngày cách đây 5 tháng, H. cũng đã từng suýt có một đám cưới.
Phải nói đó là một quyết định sai lầm. Tôi và H.không thân nhau lắm, chỉ đủ để hiểu được tính cách và một vài sự kiện trong đời của nhau. Lúc ấy tôi biết H.sắp cưới, một anh chàng quen nhau từ thời đại học, cũng chia tay mấy lần, rồi lại hàn gắn, mối hàn ngày càng lớn dần, thành một khối u ồn ào trong mối quan hệ ngày càng tẻ nhạt, nhưng không ai có đủ can đảm để bỏ qua một “mối tình” chứa quá nhiều thời gian đến như vậy. Và chỉ vì lý do đó mà họ kết hôn, cũng là để cho có một kết cuộc có hậu, và một mặt cho vui lòng song thân. Đêm trước khi đám cưới diễn ra, H.gọi điện thoại cho tôi. H.chọn tôi có lẽ vì chúng tôi không thân nhau lắm, cũng có lẽ vì tôi như một người ngoài cuộc, cái nhìn sẽ sáng suốt hơn, cũng có thể vì H.bấm đại một số điện thoại nào đó, may mắn thay đó là số của tôi. Anyway, lý do gì cũng được, tôi cảm thấy vui vì H.đã tìm đến mình. H.khóc, H.không phải là người yếu đuối để có thể rơi nước mắt vì một chuyện vu vơ, phải có gì đó rất ghê gớm đang dằng xé trong lòng. H.không còn yêu người đàn ông ấy nữa, nhưng lại sợ từ bỏ một thói quen, H.đang tìm lại được chính mình và hạnh phúc trong cảm giác nồng nàn với một người đồng nghiệp, người đã kề bên và chia sẻ rất nhiều với cô trong những thời đoạn khó khăn nhất. H.không muốn đám cưới này, nhưng không đủ sức mạnh và tự tin vào tình yêu đang có của mình, dùi gắn mãi cho tới hôm nay, giờ có là quá muộn???
Đêm đó, tôi không nói gì, chỉ có nghe và nghe. Suốt cuộc nói chuyện chỉ có H.tự nói, tự hỏi và tự trả lời với chính mình. Trước khi cúp máy tôi đã nói một câu “H.đang đứng trước quyết định cho 2/3 quãng đời còn lại của mình đó. Dù có thế nào thì rất nhiều người cũng đang bên cạnh và ủng hộ H.”. Cúp máy, tôi nghe một nụ cười!
…
Có những khoảnh khắc bạn buộc sẽ suy nghĩ và nhớ lại rất nhiều thứ, đó là khi bạn đang chuẩn bị hoặc ngay trước khi bước vào một cột mốc của cuộc đời như: du học, ngày đi làm đầu tiên, nhận lời yêu, kết hôn, sinh con…
Câu hỏi đầu tiên: có bao giờ bạn thắc mắc tại sao trên phim ảnh luôn “lăng xê” cho những tình huống oái ăm kiểu: tìm được tình yêu đích thực khi cái chết đang đến trong gang tấc, rời bỏ chồng sắp cưới và chạy theo tình yêu của mình vì một xúc động trong giây phút cuối cùng trước khi tuyên thệ???
Hồi sinh viên, lâu lâu đi nghe hội thảo trên đường Nguyễn Thông, tôi có dịp diện kiến một nhà tâm lý học, lần đó tôi cũng hỏi chị câu hỏi này. Chị trả lời như sau “Nói theo khía cạnh tâm lý, những giây phút như thế, người trong cuộc rơi vào tình trạng khẩn trương, khó lý giải, nửa hồi hộp, nửa luyến tiếc, nữa phân vân, khi ấy khát vọng sinh tồn, khát vọng yêu, khát vọng được sống đúng với chính mình trở nên vô cùng rõ ràng đến độ thôi thúc, người ta cảm thấy không còn sợ bất cứ thứ gì, chỉ cần biết phải sống thật với chính mình thì mới không hối hận. Những diễn biến tâm lý này chỉ vùng vẫy dữ dội trong nội tâm của mỗi người, đa phần chỉ lộ ra dưới hình thức run rẩy. luống cuống, xúc động đến rơi lệ… Nhưng chính vào lúc này nếu còn điều gì đó gút mắc, chưa giải quyết được, và nhân tố có liên quan đến điều trăn trở đó đột nhiên xuất hiện, ồn ào và thành khẩn, sẽ giống như giọt nước tràn ly, khiến cho những biến động tâm lý đang nằm yên trong lồng ngực kia, vùng lên biến thành hành động, và khiến tất cả những diễn biến tiếp theo nằm dưới sự điều khiển của trái tim!”
Đấy, không phải vô duyên vô cớ mà các nhà làm phim bắt lấy tâm lý này và cho ra hàng loạt những “mô-tuýp” na ná nhau như trong các phim: The proposal, My best friend’s wedding, Monster in law,… đều nhắc tới đám cưới, có cô dâu chú rể trong nhà thờ, và một điều kỳ diệu trước khi nói I do.

Chắc chắn...sẽ có nhiều tâm trạng, cảm xúc khác nhau trước khi giây phút này đến. Và tình yêu + niềm tin hạnh phúc sẽ chỉ bạn con đường!
Câu hỏi thứ Hai: thật sự thì người trong cuộc đã nghĩ đến những điều gì vào giờ khắc trọng đại ấy? (*cho phép tôi được viết tắt tên các nhân vật, việc này chỉ nhằm mục đích tốt cho đôi bên)
- Chị Nguyễn Hồng A., 28 tuổi, hiện là giáo viên trường tiểu học Lê Lợi, nói với tôi sau một hồi né tránh câu hỏi này: “Khó khăn lắm mới nói câu “Thưa có!”, lúc ấy tất cả chuyện tình từ thời học sinh cho tới sinh viên tự nhiên hiện ra, thấy rõ ràng từng gương mặt, như đang xem một cuốn băng quay chậm vậy. Trong đó có một mối tình tôi ra đi là người vội vàng và có lỗi với anh ấy, giây phút ấy nghĩ lại thấy tiếc lắm chuyện này. Phải chi ngày xưa tôi đừng quá đòi hỏi thì giờ người đứng kế bên có khi là anh ấy!”
- “Nghĩ đến Bố mẹ, và những ngày còn ở nhà, mới hôm qua thôi chứ chưa đâu xa, làm con mà tôi cũng chưa trả hiếu được gì, nghĩ tới đây tự nhiên thôi, không muốn làm đám cưới nữa, về nhà với bố mẹ, cùng sống với bố mẹ trong những thời gian cuối đời!”, chị Quang L.nghẹn ngào nhớ lại những xúc cảm trong ngày hạnh phúc của đời mình.
- “Thấy lo lo, từ hôm nay không còn bù khú với tụi bạn như hồi trước nữa rồi, đi đâu cũng nghĩ về trách nhiệm với gia đình, với vợ, và sau này là con cái. Đàn ông mà, chia sẻ cuộc đời độc thân của mình vì một người không phải là chuyện đơn giản, nhưng sẽ cố gắng thôi, vì tôi yêu cô ấy!”, anh Nguyễn B. D., nhân viên công ty Bảo Minh tâm sự.
Nghe họ tâm sự, nhớ lại lời giải thích hồi xưa, tôi nghiệm ra rằng việc khó làm nhất trên cuộc đời này không phải là làm giàu, không phải là danh vọng, mà là “sống thật với mình và làm tất cả cho những gì mình đang có”. Cả thánh nhân cũng có mấy ai làm được điều này.